Sau 1 hồi trà đạo mình quyết định gặp lại bé 39 , thần tài của tui mà , bé thì chắc ae cũng biết rồi tuyệt vời ông mặt trời , được thư giãn từ tinh thần đến thể xác , êm dịu có , sôi nổi có , mọi thứ đều hoàn hảo , e đã bù đắp đc cho thời gian đi công tác xa Chiều 15/8, lãnh đạo Công an huyện Mộ Đức, tỉnh Quảng Ngãi cho biết, trên địa bàn vừa xảy ra vụ người đàn ông bị tâm thần đã dùng cây gỗ đánh một phụ nữ là nhân viên y tế trên đường về nhà tử vong. Theo đó, lúc 5h30 cùng ngày, tại tuyến đường liên thôn SƠ ĐỒ TƢ DUY, LỜI ĐỀ TỪ VÀ ĐOẠN 1 I. TRỌNG TÂM KIẾN THỨC VÀ PHẠM VI RA ĐỀ: 1. Hình tượng Lor-ca: cuộc đời, số phận, sự bất tử của Lor-ca 2. Bản sắc dân tộc của hình tượng Lor-ca. 3. Hình tượng cây đàn ghi ta và tiếng đàn ghi ta của Lor-ca. 4. Những đặc sắc về tư tưởng và nghệ thuật của bài thơ. 5. Cảm nhận được những đoạn thơ tiêu biểu. 6. Thi đàn Khôi Tiên Trang thơ dành cho các bạn thích sáng tác thơ văn. 3 tháng 8, 2017. Quần đảo thần tiên của xứ Tân Nước xanh mây trắng đẹp vô ngần San hô lấp lánh bầy chim lượn Bãi cát trắng phau đám khách nằm Dụng ý niệm hái nhật nguyệt tinh tam kỳ chi tinh khí vu hạ đan điền, sau khi khí đủ, ý niệm Kết Đan, luyện thành tiểu dược. 2, Hái đại dược Sau khi tiểu dược thành, thay đổi hái đại dược. Bàn Cổ khai thiên thần công Sau khi cương khí quấn thân , song chưởng phát . Đầu hàng phải uống não thần đanBốn bề phẳng lặng như tờ. ột nhiên có tiếng Trời ơi!Thanh âm đầy vẻ đau đớn sợ sệt. Canh khuya thanh vắng, khiến người nghe càng ớn lạnh xương Hồ Xung biết đó là tiếng la của Hắc Bạch Tử thì lòng chàng không khỏi ngấm ngầm áy náy, mặc dù vì hắn mưu đồ ám toán mà bị quả cho là hắn lọt vào bàn tay bọn Bảo ại Sở thì nhất định dữ nhiều lành theo chàng lại nghe tiếng bước chân nhộn nhịp. Bọn Hoàng Chung Công tiến vào trong Hồ Xung lại ghé mắt nhòm qua cửa sổ thì thấy Ngốc Bút Ông và an Thanh tiên sinh chia nhau đỡ hai bên Hắc Bạch Bạch Tử mặt xám như tro tàn. Cặp mắt lờ đờ thất thần khác hẳn với ngày trước hắn tỏ ra rất tinh minh cường Chung Công khom lưng nói- Khai bẩm... bốn vị trưởng lão!... Tên yêu phạm đó quả nhiên... đã đi mất rồi... Thuộc hạ xin nạp mình trước bốn vị trưởng lão để chịu như hắn biết rằng không còn có lý nào thoát được nên giọng nói tỏ ra trấn tĩnh, không khích động như lúc ại Sở sa sầm nét mặt hỏi- Ngươi bảo Hắc Bạch Tử không ở trong trang mà sao bây giờ hắn lại xuất hiện? Vụ này là thế nào đây?Hoàng Chung Công đáp- Thuộc hạ không hiểu chi hết. Hỡi ơi! Vụ này đều do bọn thuộc hạ bốn người ham mê cầm, kỳ, thi, họa để đến nỗi bị người nhòm thấy chỗ sơ hở rất lớn của mình. Kẻ thi hành gian kế này chắc là mưu sâu thâm hiểm đem người ấy... đem người ấy ra thoát Hồ Xung không khỏi bâng khuâng tự hỏi- Té ra Nhậm tiền bối cũng trốn thoát rồi. Bọn này không biết thật ư?Bỗng nhiên Bảo ại Sở nói- Bọn ta bốn người vâng lệnh giáo chủ đến điều tra cho biết rõ yếu phạm tẩu thoát trong trường hợp nào. Nếu các ngươi bẩm báo sự thất đừng dấu diếm một chút gì, thì hoặc giả chúng ta có thể năn nỉ giáo chủ giảm cho, may ra giáo chủ phát lạc các ngươi một cách nhân Chung Công thở dài nói- Dù cho giáo chủ có dạ từ bi, bốn vị trưởng lão đem lòng kiến cố thì bọn thuộc hạ cũng chẳng còn mặt mũi nào sống ở thế gian nữa. Có điều những chuyện ngoắt ngoéo trong vụ này mà thuộc hạ lại chẳng biết gì thì dù có chết cũng không nhắm mắt được. Bảo trưởng lão! Giáo chủ lão nhân gia có ở Hàng Châu không?Bảo ại Sở giương cặp mày rậm lên hỏi lại- Ai bảo ngươi là lão nhân gia ở Hàng Châu?Hoàng Chung Công đáp- Thế thì hôm qua tên yếu phạm trốn thoát sao giáo chủ lão nhân gia đã biết ngay? Lão nhân gia vừahay biết liền phái bốn vị trưởng lão tới Mai trang ngay chứ gì?Bảo ại Sở hừ một tiếng rồi hỏi- Ngươi nói mỗi lúc một thêm hồ đồ. Ai bảo ngươi tên yếu phạm đó trốn đi hôm qua?Hoàng Chung Công đáp- Người đó đúng là mới vượt ngục giữa trưa hôm qua. Khi đó bọn thuộc hạ ba người tưởng hắn là Hắc Bạch Tử dè đâu hắn đã dùng cách "Di hoa tiếp mộc", đem Hắc Bạch Tử giam vào nhà lao, mặc quần áo Hắc Bạch Tử vào mình đi xông ra ngoài. Vụ này tam đệ cùng tứ đệ cố nhiên đã thấy rõ ràng. Ngoài ra inh Kiên còn bị hắn đá hất đi gãy mất mấy rẻ xương ại Sở quay lại nhìn ba vị trưởng lão kia lắc đầu nói- Cha này nói quanh nói quẩn, không hiểu hắn nói béo mập lên tiếng- Chúng ta mới được tin mồng tám tháng vừa nói vừa bấm ngón tay tính toán rồi tiếp- ến bữa nay là 24 Chung Công lùi lại hai bước. Bỗng nghe đánh "binh" một tiếng. Lưng hắn đập mạnh vào tường, hắn ấp úng- Quyết... quyết không thể thế được. Bọn thuộc hạ mắt thấy rõ ràng hắn mới trốn ra hôm đi ra đến cửa lớn tiếng gọi- Thi Lệnh Oai! Khiêng inh Kiên vào đây!Thi Lệnh Oai ở đằng xa đáp lại- Dạ!Bảo ại Sở tiến lại trước mặt Hắc Bạch Tử nắm lấy ngực hắn nhấc người hắn lên thì thấy chân tay rũ liệt tựa hồ bao nhiêu khớp xương trong người đều gãy hết chỉ còn một túm gày nhom đen đủi nói- úng thế rồi! Y bị "Hấp tinh đại pháp" của thằng cha đó hút hết khí lực toàn thân ại Sở hỏi- Ngươi bị hại vào lúc nào?Hắc Bạch Tử ấp úng đáp- Thuộc hạ đúng hôm qua bị hắn nắm giữ rồi không nhúc nhích được chút nào đành để mặc cho hắn muốn làm gì thì ại Sở trong lòng rất đỗi nghi ngờ hỏi tiếp- Thế là nghĩa làm sao?Hắc Bạch Tử đáp- Hắn kéo thuộc hạ qua lỗ vuông nhà lao, cởi hết quần áo ra rồi... lấy xiềng khóa sắt khóa vào chân tay thuộc hạ. oạn hắn chuồn qua lỗ vuông ra ại Sở chau mày hỏi- Hôm qua ư? Sao lại hôm qua được?Lão gầy nhom cũng hỏi- Xiềng khóa chân tay kia làm sao mà bẻ gãy được?Hắc Bạch Tử đáp- Thuộc hạ thật không hiểu...Ngốc Bút Ông nói- Thuộc hạ xem kỹ chỗ khóa đứt thì ra hắn đã dùng một thứ cương ty cực kỳ lợi hại để cứa khóa đúc bằng thép nguyên chất thì thứ cương ty này phải ghê gớm lắm mới cưa đứt hiểu hắn lấy đâu ra được thứ cương ty đó?Ngốc Bút Ông đang nói thì Thi Lệnh Oai đã dẫn hai tên gia đinh khiêng inh Kiên vào. inh Kiên được đặt xuống giường và phủ một chiếc khăn ại Sở bóc chăn ra thò tay vào trước ngực khẽ ấn một cái. inh Kiên la lên một tiếng thật to, hiển nhiên hắn đau đớn vô ại Sở gật đầu rồi vẫy tay một cái Thi Lệnh Oai cùng hai tên gia nhân lại khiêng inh Kiên ại Sở nói- Y bị hất quả nhiên nặng lắm. úng là hành động của thằng cha đó gây đàn bà đứng tuổi ngồi ở mé tả bây giờ mới lên tiếng- Bảo trưởng lão! Nếu thằng cha đó mới vượt ngục hôm qua thế thì mùng tám tháng trước chúng ta được tin e rằng tin ấy là tin giả mạo. Té ra bè đảng hắn ở bên ngoài cố ý bày ra nghi trận khiến cho chúng ta phải nao núng trong mụ hiển nhiên đã lớn mà thanh âm rất nên trường đẹp chăng?Bảo ại Sở lắc đầu đáp- Không có lý nào giả nhân hỏi lại- Sao lại giả được?Bảo ại Sở đáp- Tiết Hương chủ toàn thân mặc thiết giáp bằng một thứ vải sắt chế luyện rất công phu đao kiếm tầm thường chém không vào. Thế mà bị năm ngón tay y đâm thủng, móc lấy trái tim. Trừ thằng cha đó thì hiện trên đời này không còn thằng cha nào khác nữa...Lệnh Hồ Xung nghe tới đây thì đột nhiên có người khẽ vỗ vai một cái mà trước cử động này không có triệu chứng gì khiến chàng giật mình đánh thót một cái quay phắt lại thì thấy hai người đứng ở sau lưng. Hai người này xây lưng về phía bóng trăng nên không nhìn rõ mặt. Một người vẫy tay nói- Huynh đệ! Chúng ta tiến vào đi!Chính là thanh âm Hướng Vấn Thiên. Lệnh Hồ Xung cả mừng khẽ gọi- Hướng đại ca!Tuy hai người nói rất khẽ mà mấy nhân vật trong nhà cũng nghe ại Sở quát hỏi- Ai?Bỗng nghe một người nổi lên tràng cười the thé. Tiếng cười vang động cả mái ngói, chính do người đứng bên Hướng Vấn Thiên đã phát ra. Tiếng cười này khiến cho Lệnh Hồ Xung ù cả tai, chàng lại cảm thấy khí huyết trong người nhộn nhạo khó chịu khôn tả. Người kia rảo bước tiến về phía bức tường chắn ngang, y đưa hai tay ra đẩy đánh sầm một tiếng. Bức tường thủng ra một lỗ hổng lớn. Người kia liền chạy Vấn Thiên thò tay ra dắt Lệnh Hồ Xung sóng vai tiến vào trong nhà. Bọn Bảo ại Sở bốn người đều đã đứng lên tay cầm binh khí. Vẻ mặt rất đỗi hoang Hồ Xung nóng lòng muốn coi người đó là ai thì thấy y xây lưng về phía chàng nên không trông rõ mặt chỉ thấy mớ tóc dài đen xỏa xuống vai. Người đó mặc áo màu ại Sở hỏi- Té ra... là Nhậm... Nhậm tiền bối đã đến...Người kia hừ một tiếng sừng sững tiến Bảo ại Sở, Hoàng Chung Công bất giác lùi lại hai kia quay lại ngồi xuống chiếc ghế ở giữa nhà. Chính là chiếc ghế mà Bảo ại Sở vừa giờ Lệnh Hồ Xung mới nhìn rõ tướng mạo, chàng thấy mặt y dài thườn thượt, mặt cắt không còn giọt máu, nước da trắng bạch, mày thanh mắt sáng, sắc mặt y khiến cho người ta phải sợ hãi, trông chẳng khác thây ma dưới mộ móc đưa tay ra vẫy Hướng Vấn Thiên và Lệnh Hồ Xung nói- Hướng huynh đệ! Lệnh Hồ huynh đệ! Lại đây ngồi Hồ Xung nghe thanh âm này không khỏi vừa kinh ngạc vừa mừng thầm, chàng hỏi- Lão gia! Lão gia là Nhậm tiền bối ư?Người kia tủm tỉm cười đáp- Chính thị! Kiếm pháp huynh đệ rất cao minh!Lệnh Hồ Xung nói- Quả nhiên tiền bối đã thoát được hiểm. Bữa nay...Người kia cười hỏi- Bữa nay huynh đệ định cứu ta ra thoát khỏi lao lung, có đúng thế không? Ha ha! Ha ha! Hướng huynh đệ. Chú này có thể chơi được Vấn Thiên kéo tay Lệnh Hồ Xung đặt chàng ngồi xuống mé hữu người kia còn hắn ngồi xuống mé tả, rồi nói- Lệnh Hồ huynh đệ gan dạ hơn người, quả là một đấng nam nhi đường đường có dũng khí trên kia cười nói- Lệnh Hồ huynh đệ! khuất tất huynh đệ phải giam ở dưới đáy hồ ba tháng. Ta rấy lấy làm áy ha!Lúc này trong lòng Lệnh Hồ Xung đã ngấm ngầm hơi rõ manh mối, nhưng chàng chưa hiểu rõ hoàn Nhậm cười hề hề ngó Lệnh Hồ Xung nói- Tuy huynh đệ vì ta mà phải ở tù ba tháng rưỡi, nhưng đó cũng là cơ duyên khéo xếp đặt cho lão đệ luyện thành môn "Hấp tinh đại pháp" mà ta đã khắc vào tấm thiết bản. Ha ha! Cái đó ta tưởng cũng đủ để đền bù cho lão đệ Thần công khắc trên tấm thiết bản là của... lão tiền bối đấy ư?Lão họ Nhậm mỉm cười đáp- Nếu không phải ta thì ở trên đời này còn ai hiểu được "Hấp tinh đại pháp" nữa?Hướng Vấn Thiên cũng xen vào- Lệnh Hồ huynh đệ! Hấp tinh thần công của Nhậm giáo chủ ở trên đời này chỉ truyền cho một mình lão đệ mà thôi. Tiểu huynh mừng cho lão Hồ Xung hỏi lại- Lão tiền bối đây là Nhậm giáo chủ ư?Hướng Vấn Thiên đáp- Té ra đến bây giờ mà lão đệ vẫn chưa rõ địa vị của Nhậm giáo chủ? Vị này chính là Nhậm giáo chủ của Triêu Dương thần giáo, húy là Nhậm Ngã Hành đó. Lão đệ đã từng nghe danh bao giờ chưa?Lệnh Hồ Xung đã biết Triêu Dương thần giáo tức là Ma giáo. Có điều chỉ người trong giáo phái họ mới kêu là Triêu Dương thần giáo, còn người ngoài đều gọi là Ma giáo. Nhưng chàng ngạc nhiên ở chỗ giáo chủ Ma giáo là ông Phương Bất Bại, thì sao lại mọc ra lão Nhậm Ngã Hành này?Chàng liền ấp úng đáp- Tên húy Nhậm... giáo chủ, tiểu đệ có sờ thấy khắc vào tấm thiết bản, nhưng tiểu đệ chưa biết lão gia lại chính là giáo già gầy khẳng gầy kheo đột nhiên la lên- Y có phải là giáo chủ gì đâu! Giáo chủ của Triêu Dương thần giáo ta là ông Phương giáo chủ, khắp thiên hạ còn ai không biết? Thằng cha họ Nhậm đây làm loạn phản thầy đã bị khai trừ và trục xuất ra khỏi môn trường. Hướng Vấn Thiên kia! Ngươi giúp kẻ phản nghịch làm điều tội lỗi mà không sợ bị tội lăng trì thảm khốc ư?Nhậm Ngã Hành từ từ quay lại ngó chằm chặp lão cao gầy hỏi- Có phải ngươi là Tần Bang Vĩ không?Lão gầy nhom dõng dạc đáp- Chính thị!Nhậm Ngã Hành lại hỏi- Khi ta lên chấp chưởng giáo phái, có phải ngươi đang làm kỳ chủ đội Thanh Kỳ không?Tần Bang Vĩ đáp- úng thế!Nhậm Ngã Hành thở dài nói- Thế mà bây giờ ngươi đã được liệt vào hàng mười vị trưởng lão, thì ra ngươi thăng chức mau quá!Không hiểu vì lẽ gì ông Phương Bất Bại lại coi trọng ngươi như vậy?Tần Bang Vĩ đáp- Ta hết dạ trung thành với bản giáo, hễ gặp việc là đi trước. Hơn hai chục năm hết mình phục vụ, lập nhiều công trạng, nên được thăng lên đến chức trưởng Ngã Hành nói- Thế là đáng lắm nhỉ?ột nhiên y lạng người đi một cái vọt đến trước mặt Bảo ại Sở. Tay trái y thò ra nhằm chụp vào cổ họng đối ại Sở sợ tái mặt. Tay phải hắn cầm đơn đao mà không kịp vung lên chém vào cánh tay Nhậm Ngã Hành. Hắn đành đưa khuỷu tay trái lên che đỡ cổ họng. ồng thời hắn lùi chân trái lại một bước, tiện đà tay phải khoa đao chém ại Sở ra một chiêu thủ và một chiêu phản công chỉ trong nháy mắt. Thế thủ rất nghiêm mật mà thế công cũng lợi hại vô cùng. úng là thủ pháp của bậc cao Nhậm Ngã Hành phóng tay phải còn lẹ hơn hắn một bước. ơn đao của Bảo ại Sở chưa chém tới y đã nắm được trước ngực đối nghe đánh soạt một tiếng! Nhậm Ngã Hành đã móc được một vật trong bọc Bảo ại Sở kéo ra. Chính là tấm Hắc mộc lệnh xoay tay mặt lại liền nắm ngay được cổ tay phải Bảo ại Sở vặn đi một nhiên ba tiếng "choảng, choảng, choảng" vang lên. Hướng Vấn Thiên đã hươi kiếm đâm Tần Bang Vĩ và hai tên trưởng lão kia, mỗi người một tên trưởng lão đều vung binh khí lên Vấn Thiên phóng ba chiêu này chỉ cốt để ngăn trở bọn họ không kịp cứu viện Bảo ại Sở mà chiêu qua rồi, Bảo ại Sở đã hoàn toàn bị Nhậm Ngã Hành kiềm Ngã Hành mỉm cười hỏi- Ta chưa thi triển "Hấp tinh đại pháp" ngươi có muốn nếm một chút cho biết mùi vị không?Bảo ại Sở là một tay từng trải việc đời trong Ma giáo, lại biết nhiều hiểu rộng. Trong khoảng thời gian chớp nhoáng, hắn đã nghĩ ngay tới trước tình trạng này mà không đầu hàng thì ắt phải uổng mạng, chứ chẳng còn đường lối nào quyết định chủ ý rất mau lẹ, đáp ngay- Nhậm giáo chủ! Bảo ại Sở này từ giờ trở đi xin tận trung với giáo Ngã Hành hỏi- Bây giờ ngươi tuyên thệ tận trung với ta. Sau này ngươi lại hối hận thì sao?Bảo ại Sở đáp- Xin Nhậm giáo chủ cho thuộc hạ đới tội lập công, lấy công chuộc Ngã Hành nói- ược lắm! Vậy ngươi hãy uống viên thuốc này nói rồi buông tay, móc trong bọc lấy cái bình sứ dốc ra một viên thuốc màu đỏ, liệng cho Bảo ại ại Sở đón lấy, chẳng cần ngó lại, bỏ ngay vào miệng nuốt xuống Bang Vĩ bỗng la thất thanh- ó là... ó là "Tam thi não thần đan"?Nhậm Ngã Hành gật đầu đáp- Ngươi nói đúng đó! Chính là Tam thi não thần Ngã Hành lại lấy trong bình ra sáu viên não thần đan màu hồng nữa, tiện tay liệng xuống viên thuốc ở trên mặt bàn vẫn lăn long lóc không ngừng. Chẳng những không viên nào rớt xuống đất, mà vẫn giữ tình trạng một viên ở giữa, năm viên xung quanh. Những viên thuốc vẫn tiếp tục xoay chuyển, cách quãng thủy chung vẫn đều đặn không thay đổi chút Ngã Hành lại hỏi- Các ngươi có biết Tam thi não thần đan lợi hại thế nào không?Bảo ại Sở đáp ngay- Ai đã uống Não thần đan của giáo chủ rồi là vĩnh viễn nghe lời giáo chủ sai bảo, dẫu chết cũng chẳng dám từ nan. Nếu không thế con thi trùng trong viên thuốc đang nằm chết cứng tự nhiên hoạt động trở lại chui vào trong óc mà cắn não tủy. Dĩ nhiên là nạn nhân đau đớn không thể chịu nổi, hành động lại càng càn rỡ điên rồ, so với bị chó dại cắn còn ghê gớm Ngã Hành hỏi- Ngươi nói đúng lắm! Nhưng ngươi đã biết Não thần đan linh nghiệm là thế mà sao còn dám cả gan nuốt vào?Bảo ại Sở đáp- Từ nay trở đi thuộc hạ đã nhất tâm trung thành với giáo chủ thì Não thần đan có lợi hại gấp trăm lần nữa cũng chẳng can gì cho thuộc Ngã Hành cười ha hả nói- Hay lắm! Hay lắm! - đây còn ai muốn uống nữa không?Hoàng Chung Công, Ngốc Bút Ông, an Thanh tiên sinh ngơ nhác nhìn nhau. Họ đều biết rằng Bảo ại Sở nói thế là đúng sự trưởng lão ở trong Ma giáo lâu ngày đã biết trong những viên "Tam thi não thần đan" có giống thi trùng bình thường chúng không phát tác thì chẳng có chi khác lạ. Nhưng cứ đến giờ ngọ ngày tết oan Ngọ mà không uống thêm thuốc của Nhậm Ngã Hành không chất thuốc đó kiềm chế thi trùng đã hết hiệu nghiệm thì con trùng lại hoạt động xuyên vào trong óc khiến cho người hành động như yêu quái lý tính khác thường. Khi lý tính đã thất thường, thì cắn cả cha mẹ vợ con để ăn thịt. Hiện nay chất độc đến thứ này là tệ người còn đang ngần ngừ, Hắc Bạch Tử bỗng lớn tiếng- Giáo chủ từ bi! thuộc hạ xin được uống một viên nói xong gắng gượng đi tới bên bàn, với tay lên định lấy Ngã Hành khẽ phất tay áo một cái. Hắc Bạch Tử chân đứng không vững ngã nằm ngửa xuống đánh huỵch một tiếng. ầu đụng vào tường khá Ngã Hành cười lạt bảo- Ngươi đã mất hết công lực biến thành phế nhân thì còn uống linh đan diệu dược của ta thế nào được?Rồi y quay lại hỏi- Tần Bang Vĩ! Vương Thành! Tang Tam Nương! các ngươi không muốn uống linh dược của ta chăng?Thiếu phụ trung niên là Tang Tam Nương khom lưng đáp- Thuộc hạ xin thề từ nay trở đi tận trung giáo chủ, quyết chẳng hai lão nữa người béo chùn béo chụt là Vương Thành nói- Thuộc hạ cũng xin kính cẩn tuân theo mệnh của giáo người liền đến bên bàn, mỗi người thò tay lấy một viên hai người này từ trước nay vốn úy kỵ Nhậm Ngã Hành. Nay thấy y vượt ngục ra được thì chẳng còn hồn vía nào nữa. Vì sợ quá nên hai người không dám ho he phản Tần Bang Vĩ ở lấy đầu mục hạng giữa mới được thăng lên. Lúc Nhậm Ngã Hành nắm giữ quyền bính, hắn đi trông coi mấy huyện trong tỉnh Giang Tây chưa biết thủ đoạn lợi hại của Nhậm Ngã Hành. Vừa thấy Vương Thành và Tang Tam Nương tiến lại lấy thuốc uống, hắn liền la lên- Ta xin kiếu đây!Hắn chí đầu ngón chân xuống nhảy vọt ra cửa sổ Ngã Hành bật lên tiếng cười khanh khách. Y không đứng lên ngăn cản, chờ cho Tần Bang Vĩ chuồn qua cửa sổ rồi mới phất tay một cái. Một cây trường tiên màu đỏ từ trong tay áo vọt người vừa hoa mắt lên bỗng nghe Tần Bang Vĩ "ối" lên một tiếng. Cây trường tiên từ trong cửa sổ vọt ra đã quấn lấy chân hắn kéo ngược trở trường tiên này chỉ lớn bằng đầu ngón tay út, thế mà Tần Bang Vĩ bị nó quấn lấy mắt cá chân trái, đành nằm lăn lộn dưới đất không lối nào đứng lên Ngã Hành nói- Tang Tam Nương! Ngươi hãy lấy một viên thi não thần đan bóc cẩn thận lần vỏ ngoài đi!...Tang Tam Nương dạ một tiếng rồi cầm một viên thuốc trên bàn, mụ đưa mấy ngón tay nhỏ nhắn ra bóc lần vỏ màu hồng bên ngoài. Bên trong lộ ra một viên tròn nhỏ mầu Ngã Hành nói- Nhét cho nó uống đi!Tang Tam Nương đáp- Dạ!Rồi chạy đến Tần Bang Vĩ quát- Há miệng ra!Tần Bang Vĩ xoay mình lại phóng chưởng véo một cái nhằm đánh Tang Tam công Tần Bang Vĩ so với Tang Tam Nương chỉ kém một chút nhưng hai người cách nhau khá xa, chân hắn lại bị cây trường tiên quấn lấy, huyệt đạo bị kiềm chế nên kình lực ở cánh tay bị giảm sút rất Tam Nương phóng chân trái đá vào cổ tay hắn. Mụ giơ chân phải lên nện trúng ngực hắn đánh "binh" một tiếng. Tiếp theo chân trái mụ thi triển thế Uyên ương liên hoàn đá vào bả vai trái Tang Tam Nương giữ bóp má Tần Bang Vĩ còn tay phải nhét viên thuốc đã bóc vào miệng hắn. Độc chất hẹn giờ Trong truyện Kim Dung, có rất nhiều nạn nhân của thứ độc "hẹn giờ" này đã tự tìm tới cái chết nhanh chóng, thay vì chấp nhận chịu sự hành hạ và trở thành nô lệ của những loại độc dược khủng khiếp này. Loại độc dược nổi tiếng nhất thuộc loại này chính là Sinh Tử Phù. Là tuyệt kỹ trấn phái của Thiên Sơn Đồng Mỗ, Sinh Tử Phù là một loại độc dược kì bí và nguy hiểm nhất. Có vô vàn cách hạ Sinh Tử Phù khác nhau, khiến người bị hạ độc không tài nào phòng bị nổi, nhưng loại phù này đều đưa nạn nhân tới một kết cục chung Sống không bằng chết. Mỗi khi Sinh Tử Phù bộc phát, nạn nhân sẽ chịu đựng đủ sự đau đớn, dày vò thê thảm nhất, nhưng không cách nào làm dịu bớt. Thậm chí ngay cả khi muốn chết đi, họ cũng không thể nào làm nổi, bởi Sinh Tử Phù đã kiềm chế luôn cả khả năng hành động của mỗi nạn nhân. Chính nhờ sự đáng sợ và thần bí của loại phù này, hàng trăm đảo chủ, động chủ của hắc đạo đã phải cam chịu cảnh nô lệ hàng chục năm cho Thiên Sơn Đồng Mỗ mà không dám oán thán nửa câu... Sinh Tử Phù là tuyệt chiêu của Thiên Sơn Đồng Mỗ, còn Ma giáo giáo chủ Nhậm Ngã Hành cũng có độc chiêu của riêng mình Tam thi não thần đan. Loại độc dược này thực chất chính là một con trùng độc đang ngủ say trong lớp vỏ ngoài có tác dụng kiềm chế chúng. Tới đúng tết Đoan Ngọ, dược lực của lớp vỏ thuốc bên ngoài tan hết, con trùng sẽ tỉnh giấc và chui lên cắn xé não của nạn nhân. Không chỉ mang lại sự đau đớn khủng khiếp, loại trùng độc này còn khiến nạn nhân trở nên điên loạn, không kiểm soát được hành động của mình, biến thành một con dã thú độc ác và đáng sợ. Thậm chí khi bị Tam thi não thần đan phát tác mà không có giải dược, người trúng độc còn sẵn sàng giết cả vợ, con, người thân không chút ngại ngần, sau đó mới có thể chết đi trong đau đớn. Trước uy lực khủng khiếp của loại đan dược này, vô số các cao thủ Ma giáo đã phải phục tùng Nhậm Ngã Hành vô điều kiện. Một trong những việc đầu tiên Nhậm Ngã Hành làm khi thu phục một cao thủ chính là bắt anh ta uống Tam thi não thần đan. Ngay khi viên đan lọt vào miệng nạn nhân, Nhậm Ngã Hành có thể yên tâm rằng anh ta đã giao cho mình tính mạng và không bao giờ phản bội. Trong Lộc Đỉnh Ký, giáo chủ Thần Long giáo cũng sử dụng một loại độc dược tương tự với Tam Thi Não Thần Đan để tạo dựng sự trung thành tuyệt đối từ các giáo đồ. Thứ độc dược do lão sáng tạo ra cũng nguy hiểm không kém gì độc hoàn của Nhậm Ngã Hành, thậm chí còn có khả năng cường kiện thân thể của người uống. Nhưng nếu tới thời hạn mà không có thuốc giải, dược lực của Độc Long Dịch Cân Hoàn mới bắt đầu phát tác cực kì ghê gớm. Còn nhớ hai vị giáo đồ của Thần Long Giáo - Ủy Tôn Giả và Cao Tôn Giả từng bị hành hạ chết đi sống lại bởi thứ độc dược này. Trên đường đi làm nhiệm vụ môn phái, do bất ngờ gặp bão, hai vị giáo đồ xui xẻo này không thể về Thần Long Giáo đúng hẹn. Chất độc bắt đầu phát tác, biến một người từ cao lênh khênh trở thành lùn tịt, còn người kia vốn thấp bé lại vụt cao lên gấp đôi. Sự đau đớn kéo da kéo thịt xảy ra suốt 2 tháng trời, khiến cả hai gần như nổi điên, giết sạch thủy thủ trên thuyền để trút cơn giận dữ. Chất độc hoa tình trong bộ Thần điêu đại hiệp cũng là một loại chất độc kì dị. Khi vô tình bị thương bởi gai của loại cây này, nạn nhân sẽ cảm thấy đau đớn, khó chịu vô cùng nếu như nghĩ tới người yêu. Nếu như trúng độc ít, hậu quả mà nạn nhân gánh chịu chỉ là sự đau đớn thể xác, nhưng nếu trúng độc với số lượng nhiều, độc hoa tình còn có thể lấy đi tính mạng họ một cách từ từ. Cũng giống như Tam Thi Não Thần Đan hay Độc Long Dịch Cân Hoàn, độc hoa tình cũng có thể được áp chế bằng các loại biệt dược riêng. Chính bởi vậy, thứ chất độc này cũng được dùng với công dụng trấn áp, đe dọa nạn nhân, điều khiển họ làm theo những gì mà kẻ hạ độc mong muốn. Dương Quá và cả Tiểu Long Nữ đều từng là nạn nhân của độc hoa tình. Chỉ nhờ những kỳ ngộ khó gặp, họ mới có thể thoát khỏi cái chết đau đớn mà loại độc dược này mang lại. Sư tỷ của Tiểu Long Nữ - Xích Luyện Tiên Tử Lý Mạc Sầu không được may mắn như vậy. Bị rơi vào nguyên một bụi hoa tình, vị tiên tử si tình và độc ác đã chọn cái chết để tự giải thoát chính mình, thay vì chịu đựng sự hành hạ đau đớn và khổ sở từ loại độc hiếm có trên thế gian này. Công dụng kỳ bí của độc dược đặc biệt Ngoài những loại chất độc nổi tiếng trên, truyện Kim Dung còn có vô số những loại độc dược có công dụng kì dị và thần bí. Từ Thất Tâm Hải Đường không mùi vị, không màu sắc từng được xem là vua chất độc trong thiên hạ cho tới nọc ong của Tiểu Long Nữ, chất độc bôi trên Độc Tật Lê của lão mù Kha Trấn Ác, sự xuất hiện của trường phái đặc biệt này đã tạo nên màu sắc mới mẻ và hấp dẫn thêm cho thế giới kiếm hiệp đồ sộ của Kim Dung. Có điều, dù những loại độc dược, độc công hay độc vật ghê gớm tới bao nhiêu, nhưng thứ đáng sợ nhất trong tiểu thuyết Kim Dung vẫn chính là tâm địa của những kẻ dụng độc phía sau. Nếu như không có sự độc ác, lạnh lùng hay nhẫn tâm trong tâm địa của con người, chất độc kia dù có nguy hiểm hoặc bá đạo tới bao nhiêu, cũng vẫn chỉ là những thứ vô tri... >.>Gái một con Lã Thanh Huyền khoe thân hình nóng bỏng Nhật Nguyệt Thần Giáo là một giáo phái trong Tiếu Ngạo Giang hồ. Xuất Điểm[] Trong tác phẩm Tiếu Ngạo Giang Hồ của Kim Dung, Nhật Nguyệt thần giáo là một giáo phái lớn nhất thời điểm đó có nhiều người cho rằng đây chính là Minh giáo, do chữ Nhật và chữ Nguyệt ghép thành chữ Minh trong chữ Hán, và giáo phái này cũng dùng những chức danh như Minh giáo, ví dụ như Quang Minh tả hữu sứ.... Bản dịch của Hàn Giang Nhạn gọi giáo phái này là Triêu Dương Thần Giáo. Giáo phái này đóng quân ở Hắc Mộc nhai, bị các môn phái khác coi là tà phái gọi là Ma giáo. Nhưng đây cũng là phái tập hợp nhiều nhân tài, nhiều kỳ nhân dị sĩ. Bất kỳ ai khi theo giáo phái đều bị giáo chủ cho uống một viên thuốc gọi là Tam thi não thần đan để buộc phải phục tùng giáo chủ. Viên thuốc này chứa một con trùng, nếu ai bất phục sẽ bị con trùng chui ra, cắn vào óc khiến người đó chịu một cái chết khủng khiếp. Mối quan hệ với minh giáo[] Trong tiểu thuyết Ỷ Thiên Đồ Long Ký , ở gần cuối bộ truyện đã đề cập đến việc Chu Nguyên Chương phản bội Minh giáo và sáng lập ra nhà Minh. Do đó rất có thể ông ta đã ngược đãi Minh Giáo sau khi lên ngai vàng, dẫn đến việc Minh giáo bị đổi tên thành Nhật Nguyệt thần giáo 日月神教 vì chữ Minh trong tiếng Hán 明 được ghép từ hai chữ Nhật日 và Nguyệt 月. Minh giáo trước đó thường được đồng đạo võ lâm gọi là "Ma giáo" 魔教 tỏ ý ghê sợ, điểm này tương đồng với Nhật Nguyệt thần giáo,và giáo phái này cũng dùng những chức danh như Minh giáo, ví dụ như Quang Minh tả hữu sứ. Tổ Chức[] Giáo chủ Nhậm Ngã Hànhlần 1,bị Đông Phương Bất Bại dùng kế chiếm Đông Phương Bất Bạisau bị phế Nhậm Ngã Hànhlần 2,phế Đông Phương Bất Bại tái lập Nhậm Doanh Doanh Hướng Vấn Thiênsau khi NNH chết,NDD truyền ngôi Thánh côNhậm Doanh Doanh Phó giáo chủĐông Phương Bất Bại Đại Tổng QuảnDương Liên Đìnhngười yêu đồng giới của Đông Phương Bất Bại,sau bị giết Quang Minh Tả Hữu Sứ Đông Phương Bất Bạitả sứ,sau thăng phó giáo chủ,chiếm ngôi giáo chủ, bị phế Hướng Vấn Thiênban đầu hữu sứ, sau thăng tả sứ rồi tiếp nhận giáo chủ Thượng Quan Vânhữu sứ thời ĐPBB,sau theo NGH và bị Đpbb giết chết Giả Bố tả sứ thời ĐPBB,sau bị giết chết Trưởng Lão ại lực thần ma Phạm Tùng1 trong 10 trưởng lão vây đánh Ngũ nhạc kiếm phái trên Tư quá nhai Phi Thiên thần ma Triệu Hạc1 trong 10 trưởng lão vây đánh Ngũ nhạc kiếm phái trên Tư quá nhai Kim Hầu thần ma Trương Thừa Phong và Bạch Viên thần ma Trương Thừa Vân là hai anh em Bốn đường Thanh Long đường Bạch Hổ đườngThượng Quan Vân từng giữ đường chủ Bạch Hổ đường Phong Vân đường Chu Tước đường Võ công[] Hấp Tinh Đại Pháp Quỳ Hoa Bảo Điển An Thần Đan Hộp 120 Viên hỗ trợ dưỡng tâm an thần, giúp ngủ ngon, ngủ sâu giấc, giúp cải thiện tình trạng căng thẳng thần kinh, mệt mỏi do mất ngủ An Thần Đan Hộp 120 Viên chính hãng có bán tại Hệ Thống Nhà Thuốc Coastline Care Pharmacy & giao hàng trên toàn quốc Quy Cách An Thần Đan Hộp 120 Viên Hộp 2 lọ x 60 viên Thành Phần An Thần Đan Hộp 120 Viên Hà thủ ô đỏ chế…………………………… 750mg Thảo Quyết Minh…………………………. 300mg Thái tử sâm………………………………… 750mg Sa nhân……………………………………… 250mg Bạch linh……………………………………. 600mg Ngũ vị tử……………………………………. 250mg Toan táo nhân sao………………………. 500mg Trần bì………………………………………. 250mg Bình vôi…………………………………….. 500mg Cam thảo………………………………….. 250mg Lạc tiên…………………………………….. 400mg Viễn trí……………………………………… 250mg Mạch môn………………………………… 400mg Trúc nhự………………………………….. 250mg Chỉ thực…………………………………… 400mg Bá tử nhân……………………………….. 300mg Phụ liệu dicalci phospat, PVP k30, talc, aerosli, HPMC vừa đủ 1 viên Công Dụng An Thần Đan Hộp 120 Viên Hỗ trợ dưỡng tâm an thần Hỗ trợ giúp ngủ ngon, ngủ sâu giấc Hỗ trợ giúp cải thiện tình trạng căng thẳng thần kinh, mệt mỏi do mất ngủ Ai Nên Dùng An Thần Đan Hộp 120 Viên Người mất ngủ, khó ngủ, giấc ngủ không sâu giấc, giấc ngủ đến chậm, căng thẳng thần kinh Cách Dùng An Thần Đan Hộp 120 Viên Uống 4 viên/ngày, chia 2 lần sáng tối Những người mất ngủ nhiều năm có thể dùng 6 viên/ngày, chia 3 lần *Lưu ý – Sản phẩm không phải là thuốc và không có chức năng thay thế thuốc chữa bệnh – Tác dụng của sản phẩm tùy thuộc vào cơ địa hấp thu của từng người Cảm ơn bạn đã xem bài viết “An Thần Đan Hộp 120 Viên – Hỗ Trợ Cho Giấc Ngủ Ngon“ Đây là dòng sản phẩm được CÔNG TY CỔ PHẦN BIGFA dày công nghiên cứu trong thời gian qua nhằm đem lại giải pháp tối ưu nhất cho người bị mất ngủ Cần đặt hàng hoặc tư vấn thêm về sản phẩm, vui lòng gọi tổng đài tư vấn Nhà Thuốc Gia Hân Pharmacy để được phục vụ Xin cảm ơn Quý khách hàng Nhân thấy Nhậm Ngã Hành phản ứng mạnh như vậy, Tống Thanh Thư nhàn nhạt cười -Nhạc phụ đại nhân có chút hiểu lầm, giải dược này không phải tiểu tế muốn, mà chính là vì giải độc cho Triệu cô nương. - Triệu cô nương bên trong đã trúng Tam Thi Não Thần Đan? Nhậm Ngã Hành nhớ tới vóc dáng Triệu Mẫn tiều tụy, vốn cho rằng nàng chỉ là bị trọng thương, không nghĩ tới lại còn bị trúng độc. Nhậm Ngã Hành kinh hãi, Tam Thi Não Thần Đan không phải là chi độc tầm thường, bình thường chỉ giáo chủ Nhật Nguyệt Thần Giáo mới có, Triệu Mẫn lại trúng loại độc này, chẳng lẽ là do Đông Phương Bất Bại ra tay. Gặp ánh mắt của lão lấp lóe, Tống Thanh Thư liền minh bạch suy nghĩ trong lòng của lão, giải thích nói -Là do Sát Nhân Danh Y Bình Nhất Chỉ của Quý giáo hạ độc. . . Tiếp lấy đem tất cả sự kiện đã xảy ra kể lại thuận tiện còn tiết lộ thân phận khác của Bình Nhất Chỉ . -Là Mộ Dung Cảnh Nhạc? Vừa nghĩ tới mình đối với đối với cái thân phận khác này của Bình Nhất Chỉ mà mình hoàn toàn không biết gì cả, Nhậm Ngã Hành không rét mà run, hoàn toàn không ngờ tới trong giáo thế mà còn ẩn giấu một nhân vật đáng sợ như thế . -Năm xưa ta chế tác Tam Thi Não Thần Đan có đến tìm hắn để nhờ hỗ trợ, chỉ sợ là sau đó cũng đã nắm được phương pháp luyện chế. Nhậm Ngã Hành chân mày nhíu chặt hơn, chi pháp luyện chế Tam Thi Não Thần Đan cùng giải dược chỉ có giáo chủ mới biết được, bây giờ bí phương bị tiết lộ ra ngoài, thực sự không ổn a. -Không biết nhạc phụ đại nhân có thể giải dược được Tam Thi Não Thần Đan trên thân của Triệu cô nương? Tống Thanh Thư hỏi ra vấn đề mà hắn quan tâm nhất. Nhậm Ngã Hành lắc đầu -Tam Thi Não Thần Đan tạo ra từ ba loại thi trùng tinh luyện mà thành, trong khi thi trùng trong thiên hạ thì có ngàn vạn loại, ta chỉ dựa vào ba loại thi trùng mà mình thích thú tuyển ra luyện chế Tam Thi Não Thần Đan riêng của mình, còn nếu lựa chọn sử dụng loại thi trùng khác, thì giải dược dùng để áp chế thi trùng cũng sẽ khác biệt, Bình Nhất Chỉ vốn chính là thánh thủ y trung, lại là đệ tử của Độc Thủ Dược Vương, đương nhiên sẽ không lựa chọn đồng dạng với ba loại thi trùng của ta, nói không chừng hắn lại còn thay đổi thêm một số tính chất, thì độc tính liền trở nên càng mạnh hơn. Tống Thanh Thư thở dài một hơi -Trước khi tới Hắc Mộc Nhai đã có chuẩn bị sẵn trong lòng, nhưng lúc này biết được kết quả vẫn là vô cùng thất vọng." Nhậm Ngã Hành trầm ngâm một lát, mở miệng nói -Như vậy đi .. lát nữa ta thử dùng giải dược cho Triệu cô nương, xem thử có hiệu quả hay không, nếu mà Bình Nhất Chỉ lựa chọn sử dụng thi trùng giống hệt như của ta thì cũng cũng khó nói. Nhật Nguyệt Thần Giáo có một cách kiểm nghiệm độc tính Tam Thi Não Thần Đan, chỉ cần lấy ra huyết dịch của người đã bị trúng độc, dựa vào phản ứng đặc thù bên trong dược hiệu, có thể phán đoán ra là bị trúng độc hay là đã giải độc. -Đa tạ nhạc phụ đại nhân. Tống Thanh Thư cũng biết hi vọng không lớn, nhưng nếu không thử một lần thì vẫn có chút không cam tâm. Nhậm Ngã Hành cũng buồn bực, hừ một tiếng -Ta cũng không ngờ tới có một ngày, lại xuất thủ cứu giúp tình địch của nữ nhi mình, Triệu cô nương này, có phải là quận chúa Mông Cổ lúc trước quét ngang Lục Đại Phái của Trung Nguyên? Lúc trước tại Kim Quốc, Nhậm Doanh Doanh cũng không biết thân phận Triệu Mẫn, nhưng về sau các cao thủ tông sư cao cấp cũa Nhữ Dương Vương phủ xuất hiện, nàng khi trở về nói với Nhậm Ngã Hành, Nhậm Ngã Hành liền cũng đoán được thân phận của nàng. Thấy Tống Thanh Thư gật đầu , Nhậm Ngã Hành trong lúc nhất thời cũng có chút chấn kinh, ánh mắt phức tạp liếc hắn -Tiểu tử ngươi thật là có bổn sự, các nữ nhân bên cạnh đều là tuyệt đại mỹ nhân thì không nói, nhưng từng người ai cũng là thuộc loại nữ nhân dậm chân một cái thì làm cho thiên hạ đều muốn rung chuyển, may mắn là ta niên kỷ đã lớn, nếu không phải thì nhìn thấy tiểu tử ngươi diễm phúc làm cho tức chết. -Nhạc phụ đại nhân sao nói như vậy, đã không khinh bỉ tiểu tế thuộc loại lãng tử này đã là may mắn, làm thế nào lại có thể hâm một tểu tế như vậy. Tống Thanh Thư một cái mông ngựa đưa theo lên, lấy thân phận địa vị của Nhậm Ngã Hành, chỉ có Nhậm Doanh Doanh là nhi nữ duy nhất, trong khi mẫu thân của Nhậm Doanh Doanh đã chết sớm, về sau cũng không nghe thấy Nhậm Ngã Hành tục huyền, Tống Thanh Thư đương nhiên đánh giá ra đối phương không phải một người đam mê nữ sắc. Nhậm Ngã Hành quả nhiên cười ha ha -Tiểu tử ngươi. . . nếu mẫu thân của Doanh Doanh còn tại thế, tuyệt đối thì nàng sẽ không chấp thuận để cho Doanh Doanh gả cho ngươi, một người đi khắp nơi trêu hoa ghẹo nguyệt. Nhậm Ngã Hành tuy không háo nữ sắc, nhưng thân cũng là nam nhân, đương nhiên sẽ không cảm thấy Tống Thanh Thư cái dạng này có cái gì không tốt, một lớn một nhỏ, hai con hồ ly cứ như vậy mập mờ cười lên. Sau đó Nhậm Ngã Hành xếp đặt buổi tiệc chiêu đãi ba người Tống Thanh Thư, trong bữa tiệc Nhậm Doanh Doanh gương mặt ửng đỏ, ánh mắt một mực không có ý cùng Tống Thanh Thư tiếp xúc, mỗi lần ánh mắt rơi xuống trên thân Triệu Mẫn thì nàng cũng là né tránh. Tống Thanh Thư không khỏi âm thầm thắc mắc, không biết trước đó Triệu Mẫn hỏi nàng cái gì, khiến cho hiện tại Nhậm Doanh Doanh lại có cái bộ dáng này. Yến hội qua đi , Nhậm Ngã Hành triệu tập lại trong giáo mấy tên đại phu cao minh đến giải độc cho Triệu Mẫn. Lão cũng không có đem giải dược giao cho Tống Thanh Thư, dù sao giải dược này vạn nhất nửa đường bị Tống Thanh Thư thay xà đổi cột, căn cơ lão thống trị trong Nhật Nguyệt Thần Giáo liền sẽ bị lay động, Tống Thanh Thư tự nhiên rõ ràng trong tâm của lão, nhưng hắn cũng không quản tới. Triệu Mẫn phục qua giải dược về sau, sau thời gian ba nén hương, mấy tên đại phu thu thập một ít máu huyết của nàng kiểm nghiệm, cuối cùng thì đều lắc đầu, Triệu Mẫn sắc mặt trắng nhợt, Tống Thanh Thư cũng là cau mày. -Các ngươi dùng loại này thử xem. Tống Thanh Thư từ trong khuê phòng của Đông Phương Mộ Tuyết tìm lấy son phấn cũ của nàng đưa tới, mấy tên đại phu nhìn qua thì xem thường, tuy nhiên khi tiếp nhận quan sát một lúc thì lộ ra thần sắc chấn kinh - Đây cũng là ….. giải dược của Tam Thi Não Thần Đan! Nhậm Ngã Hành bỗng nhiên nhìn chằm chằm Tống Thanh Thư, đối phương có được giải dược Tam Thi Não Thần Đan, duy nhất khả năng cũng là Đông Phương Bất Bại đưa cho hắn, xem ra chính mình trước kia thực sự đánh giá quá thấp quan hệ của hai người này. Tống Thanh Thư thân là tiểu tế của lão, lão cũng không nguyện ý đem giải dược đưa cho hắn, Đông Phương Bất Bại lại nguyện ý đưa cho, hai người bọn họ đến cùng là có quan hệ đến như thế nào? Nhậm Ngã Hành đột nhiên nghĩ đến Đông Phương Bất Bại yêu thích nam sủng, nhìn về phía Tống Thanh Thư ánh mắt liền càng thêm cổ quái mấy phần. Tống Thanh Thư lúc này lực chú ý toàn đặt ở trên giải dược của Đông Phương Mộ Tuyết có hữu hiệu hay không, nên không có chú ý tới ánh mắt của Nhậm Ngã Hành, chứ nếu là biết được mình bị đối phương hiểu lầm thành một nhân vật như Dương Liên Đình, chỉ sợ là hắn buồn nôn hơn chết. Mấy tên đại phu lần nữa kiểm nghiệm máu huyết của Triệu Mẫn, thật lâu qua đi lại là nhất trí lắc đầu, thấy vậy Triệu Mẫn toàn thân run rẩy lên, Tống Thanh Thư vội vàng vỗ vỗ phía sau lưng nàng an ủi - Kết quả bây giờ cũng nằm trong dự liệu của chúng ta, chúng ta vẫn còn biện pháp khác, dựa vào sự tài trí thông minh cùng thế lực dưới trướng của cô nương, trên đời này những chuyện không làm được thực sự không có nhiều đâu. Vừa nghĩ tới có thi trùng tại bên trong thân thể mình, Triệu Mẫn vốn là còn có chút sợ hãi, sau khi nghe được lời an ủi của Tống Thanh Thư, nàng liền cười khúc khích -Ngươi tự biên tự diễn nói như vậy làm cho ta tự xấu hổ, ta không có da mặt dày như ngươi vậy. Chỉ bất quá nụ cười qua đi, hai đầu lông mày của nàng cũng là một vệt sầu lo. Tống Thanh Thư lại là lâm vào trầm tư, Hồ phu nhân vẫn một mực đang truy tìm nơi Mộ Dung Cảnh Nhạc hạ lạc, Mộ Dung thế gia cũng đang tra tìm hắn, bây giờ thì chắc chắn là Nhậm Ngã Hành cũng sẽ không bỏ mặc một kẻ đang nắm giữ Tam Thi Não Thần Đan đang tiêu dao ở bên ngoài, lại thêm thế lực của Nhữ Dương Vương phủ cùng Kim Xà doanh, Mộ Dung Cảnh Nhạc cho dù là trốn đến chân trời góc biển tất nhiên cũng sẽ bị tìm ra. Tuy nhiên Tống Thanh Thư cũng rõ ràng, không thể đem hi vọng ký thác vào các cuộc tìm kiếm Mộ Dung Cảnh Nhạc, hắn đang nghĩ, trong thiên hạ này nếu nói người có khả năng có thể giải độc này, sợ là chỉ có Độc Thủ Dược Vương cùng với Thánh Thủ Trình Linh Tố sau này mà thôi.

tam thi não thần đan